Formentabelle zu „proclinare“
Verb
Präsens (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | proclino | proclinor |
2. Person Singular | proclinas | proclinare, proclinaris |
3. Person Singular | proclinat, proclinationes | proclinatur |
1. Person Plural | proclinamus | proclinamur |
2. Person Plural | proclinatis | proclinamini |
3. Person Plural | proclinant | proclinantur |
Imperfekt (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | proclinabam | proclinabar |
2. Person Singular | proclinabas | proclinabare, proclinabaris |
3. Person Singular | proclinabat | proclinabatur |
1. Person Plural | proclinabamus | proclinabamur |
2. Person Plural | proclinabatis | proclinabamini |
3. Person Plural | proclinabant | proclinabantur |
Futur I (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | proclinabo | proclinabor |
2. Person Singular | proclinabis | proclinabere, proclinaberis |
3. Person Singular | proclinabit | proclinabitur |
1. Person Plural | proclinabimus | proclinabimur |
2. Person Plural | proclinabitis | proclinabimini |
3. Person Plural | proclinabunt | proclinabuntur |
Perfekt (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | proclinavi | — |
2. Person Singular | proclinavisti | — |
3. Person Singular | proclinavit | — |
1. Person Plural | proclinavimus | — |
2. Person Plural | proclinavistis | — |
3. Person Plural | proclinare, proclinavere, proclinaverunt | — |
Plusquamperfekt (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | proclinaveram | — |
2. Person Singular | proclinaveras | — |
3. Person Singular | proclinaverat | — |
1. Person Plural | proclinaveramus | — |
2. Person Plural | proclinaveratis | — |
3. Person Plural | proclinaverant | — |
Futur II (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | proclinavero | — |
2. Person Singular | proclinaris, proclinaveris | — |
3. Person Singular | proclinaverit | — |
1. Person Plural | proclinaverimus | — |
2. Person Plural | proclinaveritis | — |
3. Person Plural | proclinaverint | — |
Präsens (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | proclinem | procliner |
2. Person Singular | proclines | proclinere, proclineris |
3. Person Singular | proclinet | proclinetur |
1. Person Plural | proclinemus | proclinemur |
2. Person Plural | proclinetis | proclinemini |
3. Person Plural | proclinent | proclinentur |
Imperfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | proclinarem | proclinarer |
2. Person Singular | proclinares | proclinarere, proclinareris |
3. Person Singular | proclinaret | proclinaretur |
1. Person Plural | proclinaremus | proclinaremur |
2. Person Plural | proclinaretis | proclinaremini |
3. Person Plural | proclinarent | proclinarentur |
Perfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | proclinaverim | — |
2. Person Singular | proclinaris, proclinaveris | — |
3. Person Singular | proclinaverit | — |
1. Person Plural | proclinaverimus | — |
2. Person Plural | proclinaveritis | — |
3. Person Plural | proclinaverint | — |
Plusquamperfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | proclinavissem | — |
2. Person Singular | proclinavisses | — |
3. Person Singular | proclinavisset | — |
1. Person Plural | proclinavissemus | — |
2. Person Plural | proclinavissetis | — |
3. Person Plural | proclinavissent | — |
Infinitiv | Präsens | Perfekt |
---|
Aktiv | proclinare | proclinavisse |
Passiv | proclinari, proclinarier | — |
Imperativ I | Aktiv | Passiv |
---|
2. Person Singular | proclina | proclinare |
3. Person Singular | — | — |
2. Person Plural | proclinate | proclinamini |
3. Person Plural | — | — |
Imperativ II | Aktiv | Passiv |
---|
2. Person Singular | proclinato | proclinator |
3. Person Singular | proclinato | proclinator |
2. Person Plural | proclinatote | — |
3. Person Plural | proclinanto | proclinantor |
PPP | Singular | Plural |
---|
Nominativ | proclinatum, proclinata, proclinatus | proclinati, proclinata, proclinatae |
Genitiv | proclinati, proclinatae | proclinatarum, proclinatorum |
Dativ | proclinatae, proclinato | proclinatis |
Akkusativ | proclinatam, proclinatum | proclinatas, proclinata, proclinatos |
Ablativ | proclinata, proclinato | proclinatis |
Vokativ | proclinatum, proclinata, proclinate | proclinati, proclinata, proclinatae |
PPA | Singular | Plural |
---|
Nominativ | proclinans | proclinantes, proclinantia |
Genitiv | proclinantis | proclinantium, proclinantum |
Dativ | proclinanti | proclinantibus |
Akkusativ | proclinans, proclinantem | proclinantes, proclinantia |
Ablativ | proclinante, proclinanti | proclinantibus |
Vokativ | proclinans | proclinantes, proclinantia |
PFA | Singular | Plural |
---|
Nominativ | proclinatura, proclinaturum, proclinaturus | proclinatura, proclinaturae, proclinaturi |
Genitiv | proclinaturae, proclinaturi | proclinaturarum, proclinaturorum |
Dativ | proclinaturae, proclinaturo | proclinaturis |
Akkusativ | proclinaturam, proclinaturum | proclinatura, proclinaturas, proclinaturos |
Ablativ | proclinatura, proclinaturo | proclinaturis |
Vokativ | proclinatura, proclinature, proclinaturum | proclinatura, proclinaturae, proclinaturi |
Gerundivum | Singular | Plural |
---|
Nominativ | proclinanda, proclinandum, proclinandus | proclinanda, proclinandae, proclinandi |
Genitiv | proclinandae, proclinandi | proclinandarum, proclinandorum |
Dativ | proclinando, proclinandae | proclinandis |
Akkusativ | proclinandam, proclinandum | proclinanda, proclinandas, proclinandos |
Ablativ | proclinando, proclinanda | proclinandis |
Vokativ | proclinanda, proclinande, proclinandum | proclinanda, proclinandae, proclinandi |
Substantiv
157 (234) Formen für „proclinare“