Formentabelle zu „occultare“
Verb
Imperfekt (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | occultabam | occultabar |
2. Person Singular | occultabas | occultabare, occultabaris |
3. Person Singular | occultabat | occultabatur |
1. Person Plural | occultabamus | occultabamur |
2. Person Plural | occultabatis | occultabamini |
3. Person Plural | occultabant | occultabantur |
Futur I (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | occultabo | occultabor |
2. Person Singular | occultabis | occultabere, occultaberis |
3. Person Singular | occultabit | occultabitur |
1. Person Plural | occultabimus | occultabimur |
2. Person Plural | occultabitis | occultabimini |
3. Person Plural | occultabunt | occultabuntur |
Plusquamperfekt (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | occultaveram | — |
2. Person Singular | occultaveras | — |
3. Person Singular | occultaverat, occultarat | — |
1. Person Plural | occultaveramus | — |
2. Person Plural | occultaveratis | — |
3. Person Plural | occultaverant | — |
Futur II (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | occultavero | — |
2. Person Singular | occultaris, occultaveris | — |
3. Person Singular | occultaverit | — |
1. Person Plural | occultaverimus | — |
2. Person Plural | occultaveritis | — |
3. Person Plural | occultaverint | — |
Präsens (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | occultem | occulter |
2. Person Singular | occultes | occultere, occulteris |
3. Person Singular | occultet | occultetur |
1. Person Plural | occultemus | occultemur |
2. Person Plural | occultetis | occultemini |
3. Person Plural | occultent | occultentur |
Imperfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | occultarem | occultarer |
2. Person Singular | occultares | occultarere, occultareris |
3. Person Singular | occultaret | occultaretur |
1. Person Plural | occultaremus | occultaremur |
2. Person Plural | occultaretis | occultaremini |
3. Person Plural | occultarent | occultarentur |
Perfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | occultaverim | — |
2. Person Singular | occultaris, occultaveris | — |
3. Person Singular | occultaverit | — |
1. Person Plural | occultaverimus | — |
2. Person Plural | occultaveritis | — |
3. Person Plural | occultaverint | — |
Plusquamperfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | occultavissem | — |
2. Person Singular | occultavisses | — |
3. Person Singular | occultasset, occultavisset | — |
1. Person Plural | occultavissemus | — |
2. Person Plural | occultavissetis | — |
3. Person Plural | occultassent, occultavissent | — |
Imperativ I | Aktiv | Passiv |
---|
2. Person Singular | occvlta | occultare |
3. Person Singular | — | — |
2. Person Plural | occultate | occultamini |
3. Person Plural | — | — |
PPP | Singular | Plural |
---|
Nominativ | occultatus, occultatum, occultata | occultati, occultata, occultatae |
Genitiv | occultati, occultatae | occultatarum, occultatorum |
Dativ | occultato, occultatae | occultatis |
Akkusativ | occultatum, occultatam | occultatas, occultata, occultatos |
Ablativ | occultato, occultata | occultatis |
Vokativ | occultatum, occultata, occultate | occultati, occultata, occultatae |
PFA | Singular | Plural |
---|
Nominativ | occultatura, occultaturum, occultaturus | occultatura, occultaturae, occultaturi |
Genitiv | occultaturae, occultaturi | occultaturarum, occultaturorum |
Dativ | occultaturae, occultaturo | occultaturis |
Akkusativ | occultaturam, occultaturum | occultatura, occultaturas, occultaturos |
Ablativ | occultatura, occultaturo | occultaturis |
Vokativ | occultatura, occultature, occultaturum | occultatura, occultaturae, occultaturi |
Gerundivum | Singular | Plural |
---|
Nominativ | occultanda, occultandum, occultandus | occultanda, occultandi, occultandae |
Genitiv | occultandi, occultandae | occultandarum, occultandorum |
Dativ | occultando, occultandae | occultandis |
Akkusativ | occultandum, occultandam | occultanda, occultandas, occultandos |
Ablativ | occultando, occultanda | occultandis |
Vokativ | occultanda, occultandum, occultande | occultanda, occultandi, occultandae |
152 (239) Formen für „occultare“