Formentabelle zu „decolare“
Verb
Präsens (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | decolo | decolor |
2. Person Singular | decolas | decolare, decolaris |
3. Person Singular | decolat | decolatur |
1. Person Plural | decolamus | decolamur |
2. Person Plural | decolatis | decolamini |
3. Person Plural | decolant | decolantur |
Imperfekt (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | decolabam | decolabar |
2. Person Singular | decolabas | decolabare, decolabaris |
3. Person Singular | decolabat | decolabatur |
1. Person Plural | decolabamus | decolabamur |
2. Person Plural | decolabatis | decolabamini |
3. Person Plural | decolabant | decolabantur |
Futur I (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | decolabo | decolabor |
2. Person Singular | decolabis | decolabere, decolaberis |
3. Person Singular | decolabit | decolabitur |
1. Person Plural | decolabimus | decolabimur |
2. Person Plural | decolabitis | decolabimini |
3. Person Plural | decolabunt | decolabuntur |
Perfekt (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | decolavi | — |
2. Person Singular | decolavisti | — |
3. Person Singular | decolavit | — |
1. Person Plural | decolavimus | — |
2. Person Plural | decolavistis | — |
3. Person Plural | decolare, decolavere, decolaverunt | — |
Plusquamperfekt (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | decolaveram | — |
2. Person Singular | decolaveras | — |
3. Person Singular | decolaverat | — |
1. Person Plural | decolaveramus | — |
2. Person Plural | decolaveratis | — |
3. Person Plural | decolaverant | — |
Futur II (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | decolavero | — |
2. Person Singular | decolaris, decolaveris | — |
3. Person Singular | decolaverit | — |
1. Person Plural | decolaverimus | — |
2. Person Plural | decolaveritis | — |
3. Person Plural | decolaverint | — |
Präsens (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | decolem | decoler |
2. Person Singular | decoles | decolere, decoleris |
3. Person Singular | decolet | decoletur |
1. Person Plural | decolemus | decolemur |
2. Person Plural | decoletis | decolemini |
3. Person Plural | decolent | decolentur |
Imperfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | decolarem | decolarer |
2. Person Singular | decolares | decolarere, decolareris |
3. Person Singular | decolaret | decolaretur |
1. Person Plural | decolaremus | decolaremur |
2. Person Plural | decolaretis | decolaremini |
3. Person Plural | decolarent | decolarentur |
Perfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | decolaverim | — |
2. Person Singular | decolaris, decolaveris | — |
3. Person Singular | decolaverit | — |
1. Person Plural | decolaverimus | — |
2. Person Plural | decolaveritis | — |
3. Person Plural | decolaverint | — |
Plusquamperfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | decolavissem | — |
2. Person Singular | decolavisses | — |
3. Person Singular | decolavisset | — |
1. Person Plural | decolavissemus | — |
2. Person Plural | decolavissetis | — |
3. Person Plural | decolavissent | — |
Infinitiv | Präsens | Perfekt |
---|
Aktiv | decolare | decolavisse |
Passiv | decolari, decolarier | — |
Imperativ I | Aktiv | Passiv |
---|
2. Person Singular | decola | decolare |
3. Person Singular | — | — |
2. Person Plural | decolate | decolamini |
3. Person Plural | — | — |
Imperativ II | Aktiv | Passiv |
---|
2. Person Singular | decolato | decolator |
3. Person Singular | decolato | decolator |
2. Person Plural | decolatote | — |
3. Person Plural | decolanto | decolantor |
PPP | Singular | Plural |
---|
Nominativ | decolata, decolatum, decolatus | decolata, decolatae, decolati |
Genitiv | decolatae, decolati | decolatarum, decolatorum |
Dativ | decolatae, decolato | decolatis |
Akkusativ | decolatam, decolatum | decolata, decolatas, decolatos |
Ablativ | decolata, decolato | decolatis |
Vokativ | decolata, decolate, decolatum | decolata, decolatae, decolati |
PPA | Singular | Plural |
---|
Nominativ | decolans | decolantes, decolantia |
Genitiv | decolantis | decolantium, decolantum |
Dativ | decolanti | decolantibus |
Akkusativ | decolans, decolantem | decolantes, decolantia |
Ablativ | decolante, decolanti | decolantibus |
Vokativ | decolans | decolantes, decolantia |
PFA | Singular | Plural |
---|
Nominativ | decolatura, decolaturum, decolaturus | decolatura, decolaturae, decolaturi |
Genitiv | decolaturae, decolaturi | decolaturarum, decolaturorum |
Dativ | decolaturae, decolaturo | decolaturis |
Akkusativ | decolaturam, decolaturum | decolatura, decolaturas, decolaturos |
Ablativ | decolatura, decolaturo | decolaturis |
Vokativ | decolatura, decolature, decolaturum | decolatura, decolaturae, decolaturi |
Gerundivum | Singular | Plural |
---|
Nominativ | decolanda, decolandum, decolandus | decolanda, decolandae, decolandi |
Genitiv | decolandae, decolandi | decolandarum, decolandorum |
Dativ | decolandae, decolando | decolandis |
Akkusativ | decolandam, decolandum | decolanda, decolandas, decolandos |
Ablativ | decolanda, decolando | decolandis |
Vokativ | decolanda, decolande, decolandum | decolanda, decolandae, decolandi |
152 (228) Formen für „decolare“