Formentabelle zu „conquassare“
Verb
Präsens (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | conquasso | conquassor |
2. Person Singular | conquassas | conquassare, conquassaris |
3. Person Singular | conquassat | conquassatur |
1. Person Plural | conquassamus | conquassamur |
2. Person Plural | conquassatis | conquassamini |
3. Person Plural | conquassant | conquassantur |
Imperfekt (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | conquassabam | conquassabar |
2. Person Singular | conquassabas | conquassabare, conquassabaris |
3. Person Singular | conquassabat | conquassabatur |
1. Person Plural | conquassabamus | conquassabamur |
2. Person Plural | conquassabatis | conquassabamini |
3. Person Plural | conquassabant | conquassabantur |
Futur I (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | conquassabo | conquassabor |
2. Person Singular | conquassabis | conquassabere, conquassaberis |
3. Person Singular | conquassabit | conquassabitur |
1. Person Plural | conquassabimus | conquassabimur |
2. Person Plural | conquassabitis | conquassabimini |
3. Person Plural | conquassabunt | conquassabuntur |
Perfekt (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | conquassavi | — |
2. Person Singular | conquassavisti | — |
3. Person Singular | conquassavit | — |
1. Person Plural | conquassavimus | — |
2. Person Plural | conquassavistis | — |
3. Person Plural | conquassare, conquassavere, conquassaverunt | — |
Plusquamperfekt (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | conquassaveram | — |
2. Person Singular | conquassaveras | — |
3. Person Singular | conquassaverat | — |
1. Person Plural | conquassaveramus | — |
2. Person Plural | conquassaveratis | — |
3. Person Plural | conquassaverant | — |
Futur II (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | conquassavero | — |
2. Person Singular | conquassaris, conquassaveris | — |
3. Person Singular | conquassaverit | — |
1. Person Plural | conquassaverimus | — |
2. Person Plural | conquassaveritis | — |
3. Person Plural | conquassaverint | — |
Präsens (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | conquassem | conquasser |
2. Person Singular | conquasses | conquassere, conquasseris |
3. Person Singular | conquasset | conquassetur |
1. Person Plural | conquassemus | conquassemur |
2. Person Plural | conquassetis | conquassemini |
3. Person Plural | conquassent | conquassentur |
Imperfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | conquassarem | conquassarer |
2. Person Singular | conquassares | conquassarere, conquassareris |
3. Person Singular | conquassaret | conquassaretur |
1. Person Plural | conquassaremus | conquassaremur |
2. Person Plural | conquassaretis | conquassaremini |
3. Person Plural | conquassarent | conquassarentur |
Perfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | conquassaverim | — |
2. Person Singular | conquassaris, conquassaveris | — |
3. Person Singular | conquassaverit | — |
1. Person Plural | conquassaverimus | — |
2. Person Plural | conquassaveritis | — |
3. Person Plural | conquassaverint | — |
Plusquamperfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | conquassavissem | — |
2. Person Singular | conquassavisses | — |
3. Person Singular | conquassavisset | — |
1. Person Plural | conquassavissemus | — |
2. Person Plural | conquassavissetis | — |
3. Person Plural | conquassavissent | — |
Infinitiv | Präsens | Perfekt |
---|
Aktiv | conquassare | conquassavisse |
Passiv | conquassari, conquassarier | — |
Imperativ I | Aktiv | Passiv |
---|
2. Person Singular | conquassa | conquassare |
3. Person Singular | — | — |
2. Person Plural | conquassate | conquassamini |
3. Person Plural | — | — |
Imperativ II | Aktiv | Passiv |
---|
2. Person Singular | conquassato | conquassator |
3. Person Singular | conquassato | conquassator |
2. Person Plural | conquassatote | — |
3. Person Plural | conquassanto | conquassantor |
PPP | Singular | Plural |
---|
Nominativ | conquassatum, conquassata, conquassatus | conquassata, conquassatae, conquassati |
Genitiv | conquassatae, conquassati | conquassatarum, conquassatorum |
Dativ | conquassato, conquassatae | conquassatis |
Akkusativ | conquassatum, conquassatam | conquassata, conquassatas, conquassatos |
Ablativ | conquassato, conquassata | conquassatis |
Vokativ | conquassatum, conquassata, conquassate | conquassata, conquassatae, conquassati |
PPA | Singular | Plural |
---|
Nominativ | conquassans | conquassantes, conquassantia |
Genitiv | conquassantis | conquassantium, conquassantum |
Dativ | conquassanti | conquassantibus |
Akkusativ | conquassans, conquassantem | conquassantes, conquassantia |
Ablativ | conquassante, conquassanti | conquassantibus |
Vokativ | conquassans | conquassantes, conquassantia |
PFA | Singular | Plural |
---|
Nominativ | conquassatura, conquassaturum, conquassaturus | conquassatura, conquassaturae, conquassaturi |
Genitiv | conquassaturae, conquassaturi | conquassaturarum, conquassaturorum |
Dativ | conquassaturae, conquassaturo | conquassaturis |
Akkusativ | conquassaturam, conquassaturum | conquassatura, conquassaturas, conquassaturos |
Ablativ | conquassatura, conquassaturo | conquassaturis |
Vokativ | conquassatura, conquassature, conquassaturum | conquassatura, conquassaturae, conquassaturi |
Gerundivum | Singular | Plural |
---|
Nominativ | conquassanda, conquassandum, conquassandus | conquassanda, conquassandae, conquassandi |
Genitiv | conquassandae, conquassandi | conquassandarum, conquassandorum |
Dativ | conquassandae, conquassando | conquassandis |
Akkusativ | conquassandam, conquassandum | conquassanda, conquassandas, conquassandos |
Ablativ | conquassanda, conquassando | conquassandis |
Vokativ | conquassanda, conquassande, conquassandum | conquassanda, conquassandae, conquassandi |
152 (228) Formen für „conquassare“