Formentabelle zu „conciliatus“
Adjektiv
Positiv | Singular | Plural |
---|
Nominativ | conciliata, conciliatus, conciliatum | conciliata, conciliatae, conciliati |
Genitiv | conciliatae, conciliati | conciliatarum, conciliatorum |
Dativ | conciliatae, conciliato, conciliatoreis | conciliatis |
Akkusativ | conciliatum, conciliatam | conciliata, conciliatas, conciliatos |
Ablativ | conciliata, conciliato, conciliatoreis | conciliatis |
Vokativ | conciliata, conciliatum, conciliate | conciliatae, conciliata, conciliati |
Komparativ | Singular | Plural |
---|
Nominativ | — | — |
Genitiv | — | — |
Dativ | — | — |
Akkusativ | — | — |
Ablativ | — | — |
Vokativ | — | — |
Superlativ | Singular | Plural |
---|
Nominativ | — | — |
Genitiv | — | — |
Dativ | — | — |
Akkusativ | — | — |
Ablativ | — | — |
Vokativ | — | — |
Substantiv
Adverb
| Grundform |
---|
Positiv | conciliate |
Komparativ | — |
Superlativ | — |
25 (54) Formen für „conciliatus“