Formentabelle zu „breviare“
Verb
Präsens (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | brevio | breuior |
2. Person Singular | brevias | breviare, breviaris |
3. Person Singular | breviat | breviatur |
1. Person Plural | breviamus | breviamur |
2. Person Plural | breviatis | breviamini |
3. Person Plural | breviant | breviantur |
Imperfekt (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | breviabam | breviabar |
2. Person Singular | breviabas | breviabare, breviabaris |
3. Person Singular | breviabat | breviabatur |
1. Person Plural | breviabamus | breviabamur |
2. Person Plural | breviabatis | breviabamini |
3. Person Plural | breviabant | breviabantur |
Futur I (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | breviabo | breviabor |
2. Person Singular | breviabis | breviabere, breviaberis |
3. Person Singular | breviabit | breviabitur |
1. Person Plural | breviabimus | breviabimur |
2. Person Plural | breviabitis | breviabimini |
3. Person Plural | breviabunt | breviabuntur |
Perfekt (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | breviavi | — |
2. Person Singular | breviavisti | — |
3. Person Singular | breviavit | — |
1. Person Plural | breviavimus | — |
2. Person Plural | breviavistis | — |
3. Person Plural | breviare, breviavere, breviaverunt | — |
Plusquamperfekt (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | breviaveram | — |
2. Person Singular | breviaveras | — |
3. Person Singular | breviaverat | — |
1. Person Plural | breviaveramus | — |
2. Person Plural | breviaveratis | — |
3. Person Plural | breviaverant | — |
Futur II (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | breviavero | — |
2. Person Singular | breviaris, breviaveris | — |
3. Person Singular | breviaverit | — |
1. Person Plural | breviaverimus | — |
2. Person Plural | breviaveritis | — |
3. Person Plural | breviaverint | — |
Präsens (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | breviem | breuiter, brevier |
2. Person Singular | brevies | breviere, brevieris |
3. Person Singular | breviet | brevietur |
1. Person Plural | breviemus | breviemur |
2. Person Plural | brevietis | breviemini |
3. Person Plural | brevient | brevientur |
Imperfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | breviarem | breviarer |
2. Person Singular | breviares | breviarere, breviareris |
3. Person Singular | breviaret | breviaretur |
1. Person Plural | breviaremus | breviaremur |
2. Person Plural | breviaretis | breviaremini |
3. Person Plural | breviarent | breviarentur |
Perfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | breviaverim | — |
2. Person Singular | breviaris, breviaveris | — |
3. Person Singular | breviaverit | — |
1. Person Plural | breviaverimus | — |
2. Person Plural | breviaveritis | — |
3. Person Plural | breviaverint | — |
Plusquamperfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | breviavissem | — |
2. Person Singular | breviavisses | — |
3. Person Singular | breviavisset | — |
1. Person Plural | breviavissemus | — |
2. Person Plural | breviavissetis | — |
3. Person Plural | breviavissent | — |
Infinitiv | Präsens | Perfekt |
---|
Aktiv | breviare | breviavisse |
Passiv | breviari, breviarier | — |
Imperativ I | Aktiv | Passiv |
---|
2. Person Singular | breuia | breviare |
3. Person Singular | — | — |
2. Person Plural | breviate | breviamini |
3. Person Plural | — | — |
Imperativ II | Aktiv | Passiv |
---|
2. Person Singular | breviato, breviatoreis | breviator |
3. Person Singular | breviato, breviatoreis | breviator |
2. Person Plural | breviatote | — |
3. Person Plural | brevianto | breviantor |
PPP | Singular | Plural |
---|
Nominativ | breviata, breviatum, breviatus | breviata, breviatae, breviati |
Genitiv | breviatae, breviati | breviatarum, breviatorum |
Dativ | breviatae, breviato, breviatoreis | breviatis |
Akkusativ | breviatam, breviatum | breviata, breviatas, breviatos |
Ablativ | breviata, breviato, breviatoreis | breviatis |
Vokativ | breviata, breviate, breviatum | breviata, breviatae, breviati |
PPA | Singular | Plural |
---|
Nominativ | brevians | breviantes, breviantia |
Genitiv | breviantis | breviantium, breviantum |
Dativ | brevianti | breviantibus |
Akkusativ | brevians, breviantem | breviantes, breviantia |
Ablativ | breviante, brevianti | breviantibus |
Vokativ | brevians | breviantes, breviantia |
PFA | Singular | Plural |
---|
Nominativ | breviatura, breviaturum, breviaturus | breviatura, breviaturae, breviaturi |
Genitiv | breviaturae, breviaturi | breviaturarum, breviaturorum |
Dativ | breviaturae, breviaturo | breviaturis |
Akkusativ | breviaturam, breviaturum | breviatura, breviaturas, breviaturos |
Ablativ | breviatura, breviaturo | breviaturis |
Vokativ | breviatura, breviature, breviaturum | breviatura, breviaturae, breviaturi |
Gerundivum | Singular | Plural |
---|
Nominativ | brevianda, breviandum, breviandus | brevianda, breviandae, breviandi |
Genitiv | breviandae, breviandi | breviandarum, breviandorum |
Dativ | breviandae, breviando | breviandis |
Akkusativ | breviandam, breviandum | brevianda, breviandas, breviandos |
Ablativ | brevianda, breviando | breviandis |
Vokativ | brevianda, breviande, breviandum | brevianda, breviandae, breviandi |
152 (236) Formen für „breviare“